Đĩ miệng Huyền Trang

Thôi em đừng tính kiểu đàn bà
Châm chọt điêu toa phá hội nhà
Phận gái theo chồng ừ xứng đáng!
Thân em làm đĩ chẳng sai ngoa
Tây Sơn ẩn mặt thua bầu cử
Hà Nội mạo danh hiếp bố già
Làm đĩ ngứa trôn, em ngứa miệng
Hôm nào trời mát, mút giùm qua!
ĐIỀN BÁ QUANG

Advertisements
Đăng tải tại Binhdinhonline | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Giặc già Tấn Phú

Bảo cho mi giặc già Tấn Phú
Sống biết điều ru rú cho yên
Suốt ngày đem đến chuyện phiền
Lang thang thất thểu mọi miền gần xa
Tưởng yêu thích thơ ca nhạc họa
Mới ngao du cho th ỏa bình sinh
Ai dè Tấn Phú – Văn Thinh
Kiện xằng ỉa vãi thúi inh hội nhà
Mừng sẵn bọn lâu la tung rước
Ngồi chẳng yên được nước làm càn
Lại thêm mẹ đĩ Huyền Trang
Điêu toa ngoa ngoắt mơ màng ngôi cao
Tấn Phú vụt thành sao tỏa sáng
Trổ hết tài luồn háng Trang Mừng
Viết xong đơn kiện rưng rưng
Ba lô cặp táp mấy từng đơn trương
Rảo xe khắp phố phường tru tréo
Gửi bài đăng bóp méo thành tròn
Thay ngay mấy cặp lốp mòn
Tỉnh thôn xã huyện bon bon rải bài
Mãi một chiêu chó nhai giẻ rách
Vẫn một bài hạch sách cấp trên
Mừng phen này chẳng ở yên
Trở về chủ tịch nắm quyền nay mai
Hứa cấp phó Xuân Mai nắm chức
Cho Hoàng Ngao thường trực hội nhà
Thương thay Tấn Phú thân già
Nay mai có chức giữ nhà Trừng Mang!
Thôi thì cứ lang thang đi rải
Thôi mặc lòng lải nhải kiện thưa
Giặc già Tấn Phú mắc mưa
Chết đường chết chợ ai đưa về làng?

Đăng tải tại Binhdinhonline, diễn ca, Hội VHNT Bình Định, Nguyễn Thanh Mừng | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tham quan Nguyễn Thanh Mừng

Kể từ ngày mất chức
Mừng làm reo quá trời
Leo lên phó giám đốc
Suốt ngày chỉ ngồi chơi

Lũ đàn em sâu mọt
Tấn Phú rồi Văn Thinh
Xúm xít làm đơn kiện
Cả trời văn thối inh

Ngày xưa còn chủ tịch
Hội văn nghệ Trà Bàn
Một nhà vinh quang hão
Tiền Hội tha hồ ăn

Bây giờ ngồi húp cháo
Con khỉ buồn nhăn răng
Mất chức Mừng đâm láo
Sai đàn em kiện xằng

Ngồi lì ngay cửa Hội
Có mật thám Hoàng Ngao
Vác đơn kiện dấm dúi
Tấn Phú chửi nghêu ngao

Chửi từ Bí thư tỉnh
Chửi xuống cả Ủy ban
Chửi sang ban Tuyên giáo
Chửi bậy rồi cắn càn

Đại hội mấy lần hoãn
Do Văn Thinh cản ngang
Quỹ Hội không quyết toán
Mặc thiên hạ luận đàm

Mới đây thêm một mụ
Tên gọi là Xuân Mai
Nhờ ơn Mừng mưa móc
Quyết làm con đĩ rài

Thò thụt dăm bài báo
Gửi cho báo cho đài
Thương thay Mừng lâm nạn
Tỉnh này làm oan sai!

Cớ chi Mừng nỏ biết
Nguyên nhân là do ai
Kéo bè kiện tụng riết
Tuấn, Phú, Mừng, Thinh, Mai!

Con tướng nằm ở giữa
Sĩ tượng chầu hai bên
Mơ giấc mơ vua chúa
Về lại Hội kiếm tiền!

Với bạn, Mừng bất tín
Với thầy, Mừng phản thùng
Giả nói câu nhân nghĩa
Bà con càng tin hung!!!

Hại người không biến sắc
Cặp rắn hổ Trừng Mang
Muôn đời không hết nhục
Lộ rõ mặt quan tham

Cho Mừng về Tiên Lãng
Hùa với lũ hại dân
Phát huy trò nói láo
Giở chiêu bài mị dân

Dân đất này chính trực
Vốn ghét lũ tham quan
Mong tỉnh làm cho dứt
Sạch văn nghệ Trà Bàn.
Lão phu Anh Xứng

Đăng tải tại Nguyễn Thanh Mừng | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Văn nghệ Trà Bàn


Nghe đồn văn nghệ Trà Bàn
Có thằng mượn đất làm sang mới kì
Quy Thành xúc đất đổ đi
Văn thơ như rứa ra chi con người!
Trà Bàn mượn đất cắm dùi
Tự khen mình, nghĩ ngậm ngùi mà thương!
Một đời danh giá văn chương
Nịnh trên, phỉnh dưới… hết đường ở yên!
Cậy mình có tí chức quyền
Ép đăng bài mới được yên đất này!
Ngỡ rằng thiên hạ trong tay…
Anh em giận quá chửi ngay phủ đầu!
Mới hay thằng ấy thế nào
Lâu không ai chửi nhào vào xướng danh!
Từ Trà Bàn đến Quy Thành
Ai ai cũng biết nổi danh mặt lì!
Phá từ trong Hội phá đi
Làm thơ bị chửi còn chi nữa mừng?

Đăng tải tại Binhdinhonline, diễn ca | 2 phản hồi

HÁO DANH TỰ XƯỚNG

Quá háo danh tự ca ngợi mình

Con đường văn nghệ chẳng quang minh

Lập lừa đánh lận đen thành trắng

Thế cũng nhà văn lắm xập xình

Đất trời Bình Định trong tiết xuân

Tự đánh bóng mình chẳng thẹn thùng

Lòng sao thanh thản nhân trong nghĩa

Đường trần đâu dễ chốn nhục vinh !

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=279242

 

[1]

Bài thơ rất hay !
KL thấy hiện nay có trường hợp đó anh à!
Chúc anh an lành nhé!
……………….
Lại có thêm một trường hợp mới toal nữa mà KL mới phát hiện ra trên làng blogs chúng ta nữa nè , anh làm thêm bài thơ nữa nhé !hihi…
Đó là có những thi sĩ mà cứ viết là TS trước cái tên họ cho mọi người lầm tưởng là TS(Tiến sĩ) anh à !
Vì hiện nay các vị Tiến sĩ thường viết như thế !hihi…

[góp ý]| Viết bởi Em gái TN | 08 Feb 2011, 18:19
[2] @Nguyễn Minh Quang

Chị Phụng đang lo lo có phải mình đang háo danh không, nếu có thì em làm thêm bài nữa tặng chị heng!!!… Ha
Chúc em phóng bút thoải mái!

[góp ý]| Viết bởi nguyenthiphung | 08 Feb 2011, 19:53
[3]

Quá háo danh tự ca ngợi mình
Lập lừa đánh lận đen thành trắng
Đất trời Bình Định trong tiết xuân
Đường trần đâu dễ chốn nhục vinh !
======================
Nhìn chung ai cũng thích có danh, nếu có thời giaờ MINH QUANG xem tướng về hưu của Nguyễn Huy Thiệp và mùa trâu ăn sương của Sương nguyệt Minh, thấy cái danh không có lợi gì mà lắm người ưa đó là danh thi sĩ (nhà thơ). Chúc MINH QUANG khỏe, vui

[góp ý]| Viết bởi Võ Xuân Phương | 08 Feb 2011, 19:56
[4]

Năm mới Tân Mão, kính chúc đại gia đình bạn luôn luôn mạnh khỏe, may mắn, hạnh phúc và thành đạt!

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Đăng Minh | 08 Feb 2011, 20:06
[5]

Chỉ là một…Chi Hội
Để…đánh bóng cho nổi
Gọi luôn là “Hội” chăng?
“Văn Nghệ” trùng…tên tuổi!

[góp ý]| Viết bởi Lê Trường Hưởng | 08 Feb 2011, 20:59
[6]

Đất trời Bình Định trong tiết xuân

Tự đánh bóng mình chẳng thẹn thùng

Lòng sao thanh thản nhân trong nghĩa

Đường trần đâu dễ chốn nhục vinh !

……………..

Bài thơ này gắn liền với một bài bình thơ trong Tạp chí văn nghệ An Nhơn xuân Tân mão 2011. Có lẽ BBT TC muốn dựng dậy “một thây ma” đã thối rữa từ TP Quy Nhơn.
Chúc mừng NMQ!

[góp ý]| Viết bởi huyennga | 08 Feb 2011, 21:02
[7]

Hôm nay đầu năm dạo xuân qua vnweblogs, dạo thử nhà thi sĩ Minh Quang thấy bài thơ Háo Danh Tự Xướng lạ lạ và nhất là cái ảnh chụp đặc san Văn Nghệ của Hội văn học nghệ thuật huyên An Nhơn thì người quê xứ Nẫu này có vài cảm tưởng như sau:

– Trong tờ Văn Nghệ xuân này của Hội VHNT An Nhơn ở trang 43 có bài: Cảm nhận về bài thơ ” Hào phóng thềm lục địa” của Nguyễn Thanh Mừng do tác giả “Lê Thu” viết.

Tôi là người xứ Nẫu xa quê, Tết về chung vui với gia đình, được bạn bè mến mà tặng quyển Văn Nghệ Xuân của An Nhơn, rất nhiều bài rất hay giàu ý tưởng về quê hương An Nhơn _ Bình Định. Nhưng sau khi đọc bài cảm nhận về thơ ” Hào phóng thềm lục địa” của Lê Thu ( xin quí vị đọc rõ là LÊ THU chứ không phải LỆ THU) tôi thấy văn phong thấp kém, bình luận cảm nhận một bài thơ mà lại xoáy vào tiểu sử và những tác phẩm của ông Nguyễn Thanh Mừng, lại nhắc đi nhắc lại cái danh xưng “Trạng Nguyên Thơ”!!! Ô hô!!!

Tôi tìm hiểu LÊ THU là ai, người ở đâu mà viết ca Nguyễn Thanh Mừng quá xá như vậy!

Thì ra tác giả LÊ THU là người ở tận…Nha Trang!
Mà sao cái ông LÊ THU này lại biết đất An nhơn ra báo xuân mà gửi bài?!

Tôi lần tìm hỏi thăm thì hỡi ôi! Chính cái ông thi sỉ Nguyễn Thanh Mừng đưa bài cảm nhận này cho ban biên tập đặc san Văn Nghệ An Nhơn!!!

Cái quá dở hơi của thi sỉ Nguyễn Thanh Mừng là tận tay mình đưa bài này! và cái dở quá nặng là Nguyễn Thanh Mừng lấy cái thế của mình hiện nay là phó giám đốc Sở Thông Tin và Truyền Thông tỉnh Bình Định
để ép cấp huyện cho in bài cảm nhận này!!!! Buồn Thay!!!!

– Thân phận của cấp huyện tôi không dám phê phán gì ban biên tập. Nhưng cũng xin ban biên tập rút kinh nghiệm, báo địa phương thì nên đăng những gì xoáy quanh quê hương, còn bài cảm nhận này của ông LÊ THU quá cao siêu nên nhường cho các tờ báo lớn có số phát hành lớn trong nước in, vì tờ báo Văn Nghệ An Nhơn có 500 quyển thì bỏ bèn gì để mà quảng cáo cho thi sỉ Nguyễn Thanh Mừng. Trạng Nguyên Thơ Nguyễn Thanh Mừng thì phải là báo lớn quảng cáo mới xứng tầm!

– Đọc bài thơ của bác sĩ Nguyễn Minh Quang mà thấy xót xa cho một con người háo danh!!!

Kết: Nhắn với thi sỉ Nguyễn Thanh Mừng, nếu đúng bài “cảm nhận về bài thơ “HÀO PHÓNG THỀM LỤC ĐỊA” của Nguyễn Thanh Mừng” tác giả LÊ THU” do chính tay ông gửi cho ban biên tập Văn Nghệ An Nhơn thì ông quá dở. Ông nên biết rằng cái đất An Nhơn này là cái đất mà có ngôi trường đã dạy vợ ông, vì thế người An Nhơn cũng có cái đầu để nhận xét biết cái nào đúng cái nào sai cái nào hay cái nào dở. Mong ông hãy đối xử sao cho phải đạo là được!!!

Nhân đây xin chúc xuân Bác Sĩ Minh Quang, chúc bác sức khỏe tốt và hạnh phúc!

Người quê xứ Nẫu.

[góp ý]| Viết bởi Một người xứ Nẫu | 08 Feb 2011, 21:11
[8] Họa thơ chơi!

Ghê gớm cho ai chỉ biết mình
Lập lờ tên tuổi chốn u minh
Văn chương thớ lợ khua sang sảng
Danh phận tanh rình cứ xập xình

Quá thẹn tung hô chen báo xuân
Bôi vôi vẽ mặt đánh thì thùng
Bất nhân lại thốt lời nhân nghĩa
Thẹn thùng nỗi nhục ngỡ là vinh!

[góp ý]| Viết bởi tranlangtu | 08 Feb 2011, 22:10
[9]

Anh Quang ơi!
GPN sang thăm anh, tự dưng thấy anh đang…bức xúc, mà Gió hông biết gì…thiệt.

Mến chúc anh vui nghen, chưa có trà Dr Quang thì uống đở trà Dr Thanh anh nhé! hihi…

[góp ý]| Viết bởi giophuongnam | 08 Feb 2011, 22:28
[10]

Chúc mừng năm mới
Tứ quý bình an
Cung hỉ phát tài
Phúc như Đông Hải
Thọ tỉ Nam Sơn
Tài lộc dồi dào
Gia đình hạnh phúc
Vạn sự hanh thông
Thập toàn thập mĩ !

[góp ý]| Viết bởi Hoài Khánh | 08 Feb 2011, 23:46
[11] Vui thiệt vui à nhen!

khen nhau tít mù mù
trời đất vân Lai Vu
sự đời rối tổ cu
nịnh nhau như thế ru
bể đầu Lão Dzu Dzu

Thôi, kệ thiên hạ! Năm mới, chúc Minh Quang viết thêm nhiều cái mới!

đêm mùng 5 Tết Tân Mão tại nhà ba mẹ hotinhtam (92) | anhso.net

[góp ý]| Viết bởi Dzu | 09 Feb 2011, 00:27
[12] Chào Minh Quang!

Chào Minh Quang! Tôi rất ngạc nhiên/ vì bài thơ ” nói chung chung” vậy-thì ảnh hưởng không tốt cho VHNT AN nói riêng và sinh hoạt VH nói chung. Nếu Cậu ” góp ý chỉ rõ ” những vướng mắc-thiếu sót để xây dụng thì tốt.Muốn ” góp ý về trường hợp nào ” -tác giả nào-/ cậu nên chỉ rõ- Đằng này cách nói ” bóng gió/ lập lờ ” thể hiện một phong cách không nghiêm/ và rất bất lợị cho tất cả! Cậu đã gieo váo sinh hoạt đang tốt đẹp sự hoang mang vô ích! Cậu nên cẩn trong hơn nhé? Hãy rút kinh nghiệm-vì chúng ta không còn trẻ trước mọi vấn đề! Chúc vui vẻ! MVL

[góp ý]| Viết bởi Mang Viên Long | 09 Feb 2011, 07:05
[13]

Năm Tân Mão nhận mặt Mèo:Háo danh tự xướng, thuộc nhóm”
Mèo khen mèo dài đuôi” một thứ bệnh hay lây{như “nịnh bợ” xa, gần…khéo như mèo dấu…c.}cần chữa trị gấp !!
BS Minh Quang cho toa dùng thuốc lâu dài…năm mới chuc nhóm mèo “Háo…”chóng bình phục.
Chúc Bs MQ sức khỏe,lạc quan yêu đời,vạn sự như ý.

[góp ý]| Viết bởi trưongvan | 09 Feb 2011, 10:57
[14] Kim Liên

Bài thơ rất hay !
KL thấy hiện nay có trường hợp đó anh à!
Chúc anh an lành nhé!
……………….
Lại có thêm một trường hợp mới toal nữa mà KL mới phát hiện ra trên làng blogs chúng ta nữa nè , anh làm thêm bài thơ nữa nhé !hihi…
Đó là có những thi sĩ mà cứ viết là TS trước cái tên họ cho mọi người lầm tưởng là TS(Tiến sĩ) anh à !
Vì hiện nay các vị Tiến sĩ thường viết như thế !hihi…
==========================
Đúng háo danh muôn vẻ ! Chúc KL vui !

[góp ý]| Viết bởi NMQ | 10 Feb 2011, 11:53
[15] Nguyễn Thị Phụng

Chị Phụng đang lo lo có phải mình đang háo danh không, nếu có thì em làm thêm bài nữa tặng chị heng!!!… Ha
Chúc em phóng bút thoải mái!
===========================
Nếu chị có em sẽ làm ! chúc chị vui !

[góp ý]| Viết bởi NMQ | 10 Feb 2011, 11:54
[16] Anh Xuân Phương

Nhìn chung ai cũng thích có danh, nếu có thời giaờ MINH QUANG xem tướng về hưu của Nguyễn Huy Thiệp và mùa trâu ăn sương của Sương nguyệt Minh, thấy cái danh không có lợi gì mà lắm người ưa đó là danh thi sĩ (nhà thơ). Chúc MINH QUANG khỏe, vui
===========================
Em sẽ tìm đọc ! Chúc anh vui !

[góp ý]| Viết bởi NMQ | 10 Feb 2011, 11:56
[17] Nguyễn Đăng Minh

Năm mới Tân Mão, kính chúc đại gia đình bạn luôn luôn mạnh khỏe, may mắn, hạnh phúc và thành đạt!
===========================
Cảm ơn lời chúc anh Nguyễn Đăng Minh ! Chúc anh vui khỏe !

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 11:57
[18] Anh Trường Hưởng

Chỉ là một…Chi Hội
Để…đánh bóng cho nổi
Gọi luôn là “Hội” chăng?
“Văn Nghệ” trùng…tên tuổi!
=========================
Cảm ơn anh Lê Trường Hưởng !

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 11:58
[19] huyennga

Bài thơ này gắn liền với một bài bình thơ trong Tạp chí văn nghệ An Nhơn xuân Tân mão 2011. Có lẽ BBT TC muốn dựng dậy “một thây ma” đã thối rữa từ TP Quy Nhơn.
Chúc mừng NMQ!
===========================
Ở đây mình chỉ nói đến kẻ háo danh tự đánh bóng mình thôi !

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 12:00
[20] Một người xứ Nẫu

Đó là ý kiến của người xứ Nẫu ! Ở đây mình chỉ lên án những kẻ háo danh tự đánh bóng mình thôi . Đây là cái thói xấu mình rất ghét , chứ không ám chỉ ai cả !!!

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 12:03
[21] tranlangtu

Ghê gớm cho ai chỉ biết mình
Lập lờ tên tuổi chốn u minh
Văn chương thớ lợ khua sang sảng
Danh phận tanh rình cứ xập xình

Quá thẹn tung hô chen báo xuân
Bôi vôi vẽ mặt đánh thì thùng
Bất nhân lại thốt lời nhân nghĩa
Thẹn thùng nỗi nhục ngỡ là vinh!
=========================
Cảm ơn bài họa của Trần Lãng Tử!

[góp ý]| Viết bởi nguyenminhquang | 10 Feb 2011, 12:04
[22] Gió Phương Nam

Anh Quang ơi!
GPN sang thăm anh, tự dưng thấy anh đang…bức xúc, mà Gió hông biết gì…thiệt.

Mến chúc anh vui nghen, chưa có trà Dr Quang thì uống đở trà Dr Thanh anh nhé! hihi…
============================
Cảm ơn GPN ! Chúc vui vẻ !

[góp ý]| Viết bởi NMQ | 10 Feb 2011, 12:05
[23] Hoài Khánh

Chúc mừng năm mới
Tứ quý bình an
Cung hỉ phát tài
Phúc như Đông Hải
Thọ tỉ Nam Sơn
Tài lộc dồi dào
Gia đình hạnh phúc
Vạn sự hanh thông
Thập toàn thập mĩ !
=====================
Cảm ơn lời chúc của Hoài Khánh ! Chúc vui khỏe !

[góp ý]| Viết bởi NMQ | 10 Feb 2011, 12:06
[24] Hồ Tĩnh Tâm

khen nhau tít mù mù
trời đất vân Lai Vu
sự đời rối tổ cu
nịnh nhau như thế ru
bể đầu Lão Dzu Dzu

Thôi, kệ thiên hạ! Năm mới, chúc Minh Quang viết thêm nhiều cái mới!
===========================
cảm ơn lời chỉ giáo Hồ Tĩnh Tâm ! Chúc anh vui khỏe !

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 12:08
[25] Anh Mang Viên Long

Chào Minh Quang! Tôi rất ngạc nhiên/ vì bài thơ ” nói chung chung” vậy-thì ảnh hưởng không tốt cho VHNT AN nói riêng và sinh hoạt VH nói chung. Nếu Cậu ” góp ý chỉ rõ ” những vướng mắc-thiếu sót để xây dụng thì tốt.Muốn ” góp ý về trường hợp nào ” -tác giả nào-/ cậu nên chỉ rõ- Đằng này cách nói ” bóng gió/ lập lờ ” thể hiện một phong cách không nghiêm/ và rất bất lợị cho tất cả! Cậu đã gieo váo sinh hoạt đang tốt đẹp sự hoang mang vô ích! Cậu nên cẩn trong hơn nhé? Hãy rút kinh nghiệm-vì chúng ta không còn trẻ trước mọi vấn đề! Chúc vui vẻ! MVL
===========================
Xin lỗi anh Long, đây là bài thơ để chỉ trích những kẻ háo danh tự đánh bóng mình thôi, chứ không thể nói cụ thể được! Kẻ háo danh tự đánh bóng mình nào chịu nhận ! Nói đến kẻ xấu háo danh mà anh cho là không nghiêm, bất lợi …là ý như thế nào ??? Ở đây em chưa bao giờ nói đến VHNT AN mà anh chụp mủ như thế là hơi quá ! Văn nghệ không phục vụ cho một cá nhân nào , phải trung thực nhân văn chứ không phải lừa dối ! Chúc anh khỏe !

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 12:30
[26] truongvan

Năm Tân Mão nhận mặt Mèo:Háo danh tự xướng, thuộc nhóm”
Mèo khen mèo dài đuôi” một thứ bệnh hay lây{như “nịnh bợ” xa, gần…khéo như mèo dấu…c.}cần chữa trị gấp !!
BS Minh Quang cho toa dùng thuốc lâu dài…năm mới chuc nhóm mèo “Háo…”chóng bình phục.
Chúc Bs MQ sức khỏe,lạc quan yêu đời,vạn sự như ý.
===========================
Cảm ơn truongvan có ý kiến sâu sắc ! Chúc vui khỏe !

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 12:31
[27]

Hai tấm ảnh BS Minh Quang đưa vào, rất hay, xin chúc BS Minh Quang khỏe.

[góp ý]| Viết bởi Võ Xuân Phương | 10 Feb 2011, 14:10
[28] Anh Xuân Phương

Hai tấm ảnh BS Minh Quang đưa vào, rất hay, xin chúc BS Minh Quang khỏe.

============================
Nhưng có kẻ nói đưa vào là bôi bát không thể chấp nhận được ! Chúc anh vui khỏe !

[góp ý]| Viết bởi Nguyễn Minh Quang | 10 Feb 2011, 14:19
[29] Gửi bà con

Ủa, cái bài của Lê Thu in trên VN AN mà các anh chị đang bàn, không biết có phải là cái bài ni không anh Quang ơi.

Em thấy trên báo B Đ cũng in nè. Ông Mừng cũng khéo bơm chứ nhỉ.

“Hào phóng thềm lục địa” của nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng là một bài thơ hay

Vào những ngày đầu năm Canh Dần – 2010, Tạp chí Văn nghệ Quân đội thuộc Tổng cục Chính trị đã công bố giải thưởng cuộc thi thơ và truyện ngắn 2008 – 2009 chào mừng kỉ niệm 65 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam – nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng đoạt giải A về thơ với bài “Hào phóng thềm lục địa”.

Thời điểm bài thơ ra đời, báo Tuổi Trẻ, báo Sài Gòn Giải Phóng đã đưa tin “Hào phóng thềm lục địa” là bài thơ hay và báo Văn hóa & Thể thao đưa tin là Trạng nguyên Thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội sau khi công bố giải thưởng. Tuy nhiên, trong công chúng yêu thơ, một số nồng nhiệt đồng tình và một số cũng có ý kiến trái ngược lại.
Một bài thơ ở đỉnh cao của một cuộc thi giá trị như cuộc thi này, nó phải vượt qua hàng nghìn bài thơ khác, trong khoảng thời gian 2 năm trời! Sau kết quả cuộc thi, sôi động những ý kiến, dù khen hết lời dù chê cạn giọng đi nữa, đều là dấu hiệu tốt cho sức sống một tác phẩm, chỉ sợ nhất là tác phẩm rơi vào “sự im lặng đáng sợ”, không ai buồn ghé mắt đọc không ai chịu mở lời bình phẩm. Tất nhiên sự hóa thân trong tri kỷ của một tác phẩm mới, nhất là tác phẩm có một số phận vinh quang đặc biệt, thủ khoa, khôi nguyên của một giải thưởng lớn, không phải chỉ có những bó hoa và những lời chúc tụng, chỉ “sóng yên biển lặng” mà loại trừ được những phong ba. Trước những thông tin nhiều chiều như vậy, đã “buộc” tôi phải tìm đọc và đọc kĩ bài thơ “Hào phóng thềm lục địa”.
Cảm nhận trước hết của tôi về tác phẩm đoạt giải A này là một bài thơ hay. Cái hay của “Hào phóng thềm lục địa” chính là đã đi vào lòng bạn đọc, bạn đọc ở đây là một đối tượng đặc biệt được nhà thơ dõi theo dấu chân của từng lính “đi dọc theo Trường Sa, Hoàng Sa, dọc theo những đảo nổi, đảo chìm…”. Chẳng những hiểu hết niềm vui, nỗi đau của người cán bộ, chiến sĩ hải quân đang “vật lộn cùng bão tố đại dương”, “quen việc căng thân mình đầu sóng gió”, mà nhà thơ còn cảm thông sâu sắc đến từng người thân của họ nơi quê nhà, “người vợ trên đất liền của anh phải biết cách làm thế nào để không hóa đá”, “đứa con trên đất liền của anh phải học cách chống chọi với sự trống trải của căn nhà thiếu đàn ông trước khi học chữ”, “Người yêu trên đất liền của anh bần thần trước chiếc nhẫn đính hôn…”. Rõ ràng nếu người cầm bút không đi sâu vào cuộc sống, không hiểu sâu từng góc khuất của cuộc đời thì không thể rơi nước mắt trên từng bước chân của “một người cha từ miền Bắc đi dọc về Nam ghé những bến cảng mà con mình từng trải qua ngắn ngủi đời lính hải quân”.

[góp ý]| Viết bởi bạn đọc | 10 Feb 2011, 22:51
[30] Gửi bà con

tt

“Hào phóng thềm lục địa” là một bài thơ dài, có trên 100 câu thơ nghiêm túc, trong đó có nhiều câu, nhiều chữ, nhiều chi tiết mô tả người lính hải quân giữa thời bình mà gian nan, vất vả, thử thách, hi sinh còn hơn cả trong thời chiến. Như vậy, nếu bạn đọc là người hiểu được nỗi khổ của người lính, đặc biệt với binh chủng hải quân; bạn đọc là những người cảm thông, chia sẻ với người cầm bút trước thực trạng “tiếng sột soạt của đồng lương phong phanh thời lạm phát”; bạn đọc là những người thấy được thực trạng thơ bị “lạm phát”, đang xuống cấp nghiêm trọng – “Vùa rất nhiều muối của đại dương làm gia vị cho những bữa tiệc thơ / Dù một nghìn câu, có thể chín trăm chín chín rưỡi câu hãy còn nhạt thếch…” thì không thể vừa “lồm cồm trong căn phòng điều hòa rượu bia ngất ngưởng” vừa gào lên những lời kém thiện cảm đối với bài thơ nhiều tâm huyết, đầy phong độ của bút lực như “Hào phóng thềm lục địa”.
Trong thời đại thông tin ngày nay, công bố bằng hình thức internet ý kiến nhiều chiều là chuyện bình thường. Có thể mỗi người có quyền cảm nhận từng câu thơ, từng bài thơ theo cách riêng của mình, bộc bạch thoải mái mà không qua một thẩm định nào ngoài chính mình. Song, “phê bình” chớ không phải “công kích” – cứ tung hỏa mù ra mà không cần biết hậu quả của nó. Dù không hề có ý định đi sâu vào phần lý luận của khoa phê bình văn học nhưng tôi tin bằng cái tâm của người yêu mến văn chương, những bài phê bình được “tâm phục khẩu phục” tất nhiên không có chỗ cho kiểu “dao thớt”, một giọng hạ xuống bùn đen. Ở đây, chắc bài thơ sẽ còn được tiếp tục phân tích, đánh giá theo những nghiên cứu học thuật của những nhà phê bình đồng thời ý kiến tiếp nhận của công chúng. Bản thân tôi ghi nhận sâu sắc những tình cảm mà tác giả dành cho anh linh những chiến sĩ hải quân hy sinh xương máu cho Tổ quốc được mô tả trong trạng thái cảm xúc thiêng liêng bằng hình tượng thơ được liên kết bởi những chất liệu thật chân mộc, thô tháp trong đời sống nhưng có sức lay động kỳ lạ, thể hiện chân thành số phận con người giữa cuồng nộ đại dương, bộc lộ phẩm chất cao thượng của trái tim người lính xả thân cho biển trời Tổ quốc.
Điều đáng nói ở đây là mạch thơ thật dào dạt và được kiến tạo trong một bố cục đầy sáng tạo và kết cấu khá chặt chẽ, đối lập giữa hai hệ thống hình ảnh để bật lên chủ đề, trùng trùng điệp điệp những đợt sóng hiện thực và suy tưởng. Nó chứng tỏ bản lĩnh và tài năng của người thể hiện. Giọng thơ thật hiện đại và mới mẻ so với chính tác giả, cũng như so với mặt bằng thơ chung hôm nay và tôi có cảm giác tác giả đã ý thức rằng chỉ cách thể hiện này mới bao quát hết hiện thực khốc liệt cần diễn đạt. Thử tìm hiểu qua báo chí về Biển Đông, về Hoàng Sa, Trường Sa trong quá khứ và hiện tại, bản thân tôi thấy rằng vấn đề thềm lục địa của Tổ quốc cần đặt vào những sáng tạo văn chương biết chừng nào và việc chọn lọc để gây hiệu quả trong tác phẩm của mình đương nhiên tùy thuộc vào cái tâm cái tài của mỗi tác giả. Đặc biệt, tôi càng hiểu hơn bài thơ này khi thâu lượm thêm hàng loạt kiến thức về thềm lục địa qua các phóng sự của báo Tuổi Trẻ về Nhà giàn DK1, về nghĩa trang trong lòng biển Đông… Chỉ một câu như “Ngày nào các anh ươm bầu bí trong mây, trồng rau trên sóng”, tôi hiểu đó không phải là hình ảnh bóng bẩy thông thường để “làm đẹp” ngôn từ mà nó được chắt ra từ thực tế của những chiến sĩ hải quân, họ đã gieo tỉa trên những thùng đất đặt chung chiêng giữa Nhà giàn DK1 để vừa vợi bớt nỗi nhớ đất liền vừa đầy thêm dinh dưỡng trong bữa cơm biển giã! Đọc phỏng vấn trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội lúc “Hào phóng thềm lục địa” mới ra đời, tôi gặp sự bộc bạch rằng ngoài chuyện kể trực tiếp của sĩ quan và chiến sĩ nhà giàn, hải đội, nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng còn tìm các tài liệu trên sách báo rồi sống lại nhiều đêm với ký ức thực tế Lữ đoàn. Và anh bắt gặp một làn sóng truyền rất mạnh, tự thấy mắc nợ với hương hồn các liệt sĩ hy sinh xác thân hòa vào đại dương mà mọi người gọi là “nghĩa trang trong lòng biển”, khi đi qua ai cũng thả hoa tưởng niệm. Nghe nói, có lúc tàu qua có sự cố, anh em thắp hương khấn nguyện thì đi được. Câu chuyện nghĩa trang trong lòng biển làm nhà thơ thao thức và đã viết bài thơ sau nhiều đêm thức trắng. Tất cả những chi tiết về những người hy sinh và tâm trạng những người thân của họ (người cha, người vợ, đứa con, người yêu mới đính hôn…) trong bài thơ đều là những chi tiết thật, quấn quít trong tư duy nhà thơ và ùa ra thành thơ, và được đặt trong một đối sánh giữa phía phù du, ảo vọng của hoạt động cao cả là văn chương với những độ lượng vô tư của người lính xả thân cho biên thùy, hải đảo.

[góp ý]| Viết bởi ban doc | 10 Feb 2011, 22:53
[31] Gửi bà con

tt

Nếu một cái chết được chôn cất ở nghĩa trang liệt sĩ thì khác. Ở đây, người lính mất tăm vào lòng biển, không tìm ra thân xác, người thân của họ luôn hy vọng một kỳ diệu nào đó, họ có thể lưu lạc đến một bến bờ nào đó, có lúc sẽ trở về. Đọc bài thơ, tôi cũng lắng lòng nghe tâm sự tác giả rằng câu nọ gọi câu kia, chảy tràn trên mặt giấy, viết xong nhà thơ tràn trề cảm giác thanh thản của người được thanh lọc. Dù thể hiện sự xả thân người lính thời bình nơi biên giới hải đảo nhưng sự lan tỏa của tác phẩm đã gián tiếp nhắc nhở lại quá khứ gian khổ và hào hùng của bản thân tôi, đồng đội tôi trên chiến trường miền Nam trước 1975. Các cuộc thi văn chương và giải thưởng Văn nghệ quân đội, xưa nay vẫn là các cuộc thi và giải thưởng có uy tín không thể phủ nhận của giới văn chương toàn quốc. Đại đa số những người sáng tác và yêu mến văn chương, trong đó có bản thân tôi vẫn nhìn về ngôi nhà số 4 Lý Nam Đế Hà Nội như biểu tượng trung thực vô tư và công bằng, nơi hơn nửa thế kỷ qua hình thành một đội ngũ nhà văn mặc áo lính hùng hậu, nơi hội tụ những tài năng văn chương, những giá trị sáng tạo trong cả nước.
Là một nhà báo sinh ra và lớn lên trên đất Bình Định – nơi mệnh danh là xứ trời văn, đất võ; là quê hương của người anh hùng áo vải Nguyễn Huệ và nhiều danh nhân văn hóa khác. Sau các nhà thơ tên tuổi như Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu, Yến Lan, Chế Lan Viên, Quách Tấn… còn có nhiều nhà thơ kế cận và lớp lớp nhà thơ trẻ, trong số đó nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng. Tôi đã từng đọc Nguyễn Thanh Mừng (cả văn xuôi và thơ) như “Rượu đắng” (thơ), “Ngàn xưa” (thơ), “Khởi hành cùng 39 mùa xuân” (trường ca), “Bích Khê tinh hoa và tinh huyết” (chân dung văn học), “Huyền tích kinh xưa- Văn hóa dân gian vùng thành Hoàng đế” (biên khảo), “Làm văn trên đất võ” (tùy bút), các truyện ngắn “Lễ vật bên đời”, “Bếp của người nguyên thủy”, “Ly cocktail cho Thượng đế”, “Chớp bể mưa nguồn”, “Vú biển”… Viết nhiều thể loại, nhưng thơ vẫn là nghiệp chính của anh. Là nhà thơ được sự thừa nhận rộng rãi như báo Lao Động cuối tuần ngày 25.10.2009 đã khẳng định bằng một câu xác đáng “Nguyễn Thanh Mừng không hổ thẹn với các bậc tiền nhân”, đặc biệt là ở đẳng cấp của một nhà thơ viết lục bát tài hoa của văn học đương đại “Đêm qua bút núi nghiên sông/ Thiếp nghiêng áo hứng gió giông cho chàng”.
Trước khi đoạt giải A về thơ do tạp chí Văn nghệ Quân đội thuộc Tổng cục Chính trị đã công bố, Nguyễn Thanh Mừng đã từng đoạt giải thưởng về thơ của Ủy ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học – Nghệ thuật Việt Nam năm 1998, về Văn nghệ dân gian năm 2005; tặng thưởng thơ hay Tuần báo Văn nghệ 2003; Topten Truyện ngắn Tuần báo Văn nghệ 2007, giải thưởng Đào Tấn – Xuân Diệu của UBND tỉnh Bình Định 1991 – 1995; 1996 – 2000; 2001 – 2005 về các lĩnh vực thơ, trường ca, văn xuôi, biên khảo. Việc “Hào phóng thềm lục địa” của nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng đoạt giải A- Trạng nguyên Thơ của Tạp chí Văn nghệ Quân đội- vừa là một khẳng định mới vừa hoàn toàn không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Lê Thu

Nguồn: http://www.baobinhdinh.com.vn/

Hình như ông Lê Thu này là bà Trần Thị Huyền Trang, hay là ông Văn Thinh chứ ai ta?

[góp ý]| Viết bởi bạn đọc | 10 Feb 2011, 22:53
[32]

Ngôn ngữ bài thơ HPTLĐ của NTM khua leng keng như âm thanh của cái chuông gió treo trước cửa, một thứ tạp âm không đọng lại gì trong lòng người đọc. Người viết nhập vai một cách giả tạo nên đọc lên rất sượng sùng.Nói cách khác, đó là một thứ xảo ngôn.
Còn bài thơ TĐNGL của NVC, ngôn ngữ chân thành nghe như nhịp đập trái tim trong lồng ngực Tổ Quốc, dân tộc, làm ta rung động và nổi da gà trong từng câu chữ. Những vần thơ bi tráng như thế khiến người đọc phải nhìn lại mình, phải sống xứng đáng hơn với thế hệ cha anh, lớp người không tiếc máu xương vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Đó mới đích thị là THƠ.
Mà cũng đúng thôi, xuất phát hai bài thơ từ hai hoàn cảnh trái ngược nhau:
Một người, vì sự phát triển và thịnh vượng của đất nước mình dám viết bài vạch trần tội ác của bọn tham nhũng, và trước tòa dõng dạc tuyên bố rằng mình vô tội… dù biết sau đó mình sẽ gánh chịu nhiều đau khổ cho bản thân( Nguyễn Việt Chiến )
Còn một người thì sẵn sàng triệt hạ đồng nghiệp mình vì bả vinh hoa phú quý.
Người ta nói văn là người. Xét về mặt này, rõ ràng hai bài thơ ở về hai cực khác nhau.
Công bằng mà nói, bài thơ TĐNGL chưa thật xuất sắc, nhưng bỏ xa các bài thơ giài A lần này.
Vậy thì có hay không những vụ “đi đêm”?

http://vongoctho.vnweblogs.com/post/6999/208701

[góp ý]| Viết bởi VNT | 11 Feb 2011, 08:14
Đăng tải tại Binhdinhonline, Làng văn, Nguyễn Thanh Mừng | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tớ là con sâu…

Đại hội võ lâm đã thành công tốt đẹp. Tổng đàn võ lâm và Minh chủ đã được cử ra!
Chuẩn bị lại có một cặp song trùng lễ mễ đi đến nhà các chủ nhân mới, chúc tụng, làm thân!
Tội nghiệp, hôm trước có con rắn hổ mang chúa tự biến mình thành con sâu, nhũn nhặn nhỏ nhẹ xin anh cho em cái lắc – bóp vì em nghèo, em khổ, em quen rồi, xa nó em nhớ lắm. Tiện thể cho em xin cái chớp – nháy để tiện cho thằng em Ngao nó xài nó sô – hàng vợ chồng em!
Kỳ này, có cặp song trùng hết tinh tướng.
Sẽ sống “hết sức biết điều”…
Sẽ hiền lành nhũn nhặn làm thơ chim cây cá cảnh…
Sẽ ngơ ngác và hỏi: ủa, chớ tui có đồng ý diệt trừ chiến hữu ngày xưa ne, bậy quá, bậy quá…
Sẽ bắt chước AQ : vợ chồng tớ là con sâu, được chưa!?
Sẽ tung hô sự nghiệp dưới tay minh chủ võ lâm mới!
Và sẽ làm lơ mỗi khi gặp lại minh chủ cũ, coi như hồi giờ mình không thân thiết, và nếu cần thì đá hất, nói xấu, đổ tội không thương tiếc! Ngậm ngùi thay cho Ngũ Bang chủ!

Đăng tải tại Hội VHNT Bình Định, Làng văn, Nguyễn Thanh Mừng | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

THÔNG BÁO MỚI

Trang binhdinhonline.wordpress.com chuyển đổi hoạt động, đưa thông tin chính trị – kinh tế – xã hội – văn hóa của Bình Định.
Chuyện cũ văn nghệ Bình Định, xin mời ghé trang vnbdonline.wordpress.com và vnbinhdinhonline.wordpress.com để coi lại.
Các comments trên các trang này là quan điểm của người đọc, không phải là của chủ nhân binhdinhonline. Chúng tôi tôn trọng nguyên tắc phản ánh thông tin nhiều chiều, chỉ xin xóa những comment mang tính chất xuyên tạc kích động và vô văn hóa.

Đăng tải tại Binhdinhonline | Bạn nghĩ gì về bài viết này?